Đi như một dòng sông!

Thiền sư Thích Nhất Hạnh bảo vậy, tuy không tiếp nhận hoàn toàn dẫn giải minh triết của Ngài, nhưng thỉnh thoảng nó lại vang trong tâm trí tôi mỗi bất khi chợt gặp sự kiện nào đó hàm chứa thời gian.

Đến xưởng vẽ của họa sĩ Ngô Xuân Bính ở làng Đan Nhiễm (Văn Giang, Hưng Yên) sau gần hai năm ông làm cuộc triển lãm Du & Dội, câu ấy lại trôi về trong hình ảnh một con sông đi.

Bằng hội họa, ông đi như dòng sông.

Ở “Du & Dội” con sông phía thượng nguồn chảy trên độ cao thác dốc trút xuống ầm ầm năng lượng: “Sự rung cảm về nguồn cơn được tạo ra trên mỗi bức tranh phát nghĩa từ các mảng màu sắc vô định hình, hoặc không cả ý nghĩa, nhảy vào tranh ông chỉ do chúng gọi nhau, màu gọi màu, nét gọi nét, suy tưởng gọi suy tưởng, tề tựu, thậm chí chỉ là cách ông tổng lực tống ra năng lượng lúc bị dồn nén…”.

Một triển lãm của Họa sĩ Ngô Xuân Bính

Sang tới “Niệm” con sông bớt cuồng nộ đang tiến xuống đồng bằng vừa nhận và cho đôi bờ phù sa của nó. Không gian Bắc Bộ, tôi cảm thế, thấm bảng lảng vào những mảng son thắm, son trai, hoàng thổ, then đen, trắng ngà, hay bất giác vụt xanh óng ả… Trong nhiều bức sơn mài của ông. Năng lượng lần này cô đọng hơn, nén trong cách ông lập hình run rẩy, dữ dội và ma mị. Chùa, đình, đền, miếu… Hình ảnh các không gian tâm linh, nhưng nghi lễ cổ sơ của người Việt dường như thấp thoáng ẩn hiện trên đôi bờ con sông đang về với đồng bằng.

Họa sĩ Ngô Xuân Bính quẫy mình trong con sông nghệ thuật của ông, con sông của tự ông xông phá tìm đường chảy cho nó. Con sông căng đầy năng lượng và sung mãn những hứa hẹn lớn lao …

Tháng 4/ 2019

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *